Du lịch tự túc Nhật Bản: Hành trình “săn” mặt trời trên đỉnh núi Phú Sĩ

0

Kể cả khi bạn không biết gì nhiều về Nhật Bản thì tôi cá ít nhất bạn từng nghe tới cái tên núi Phú Sĩ (Fujisan) – ngọn núi được Tổ chức UNESCO của Liên Hiệp Quốc thừa nhận là di sản văn hóa thế giới.

“Phú Sĩ là ngọn núi cao nhất Nhật Bản và là biểu tượng của đất nước mặt trời mọc. Có 3 thành phố nhỏ nằm quanh núi là Gotemba, Fujiyoshida và Fujinomiya. Đỉnh Phú Sĩ còn được biết tới với những cảnh đẹp suốt bốn mùa trong năm. Hình ảnh núi Phú Sĩ quanh năm tuyết phủ từ lâu đã đi vào thi ca, hội họa của không ít những tâm hồn yêu thiên nhiên hùng vĩ nhưng không kém phần lãng mạn xứ Phù Tang”

Đó là đôi lời giới thiệu về núi Phú Sĩ mà bạn có thể dễ dàng tìm thấy trên các trang tour du lịch. Năm 2017, cuối cùng tôi đã có cơ hội chạm tới và chinh phục ngọn núi nổi tiếng này.

Núi Phú Sĩ với độ cao 3,776 m so với mực nước biển, hàng năm là địa điểm được rất nhiều người đam mê trekking lựa chọn. Mùa leo núi Phú Sĩ thường kéo dài từ khoảng đầu tháng 7 cho tới gần giữa tháng 9, là lúc núi Phú Sĩ đã tan tuyết, và thời tiết dễ chịu, không quá lạnh và có thể leo được. Có 10 trạm cả thảy tính từ chân núi, trạm 10 chính là đỉnh núi. Mọi người thông thường sẽ bắt đầu leo từ trạm 5. Có 4 đường chính để đi và đường Yoshida (Yoshida trail) thuộc tỉnh Yamanashi là đường phổ biến nhiều người leo nhất, dễ dàng di chuyển từ Tokyo hoặc từ hướng 5 hồ lớn (Fujigoko). Để bắt đầu hành trình “săn” mặt trời, tôi lựa chọn Yoshida trail và bắt đầu xuất phát từ trạm 5 – Fuji Subaru Line – cách mực nước biển 2.300m – lúc khoảng 6pm.

1. Những lưu ý và đồ đạc cần chuẩn bị:

Khi có kế hoạch chinh phục một ngọn núi với độ cao 3.776m thì bạn hoàn toàn không nên coi thường mà trước chuyến đi hãy có sự chuẩn bị kỹ càng để tránh những rủi ro không đáng có.

– Nhiệt độ:  Mùa hè tại Nhật cũng nóng và oi giống như thời tiết ở Hà Nội vậy. Nhiệt độ ban ngày lên tới  30-32 độ C, trong khi nếu lên tới đỉnh núi Phú Sĩ, nhiệt độ sẽ giảm chỉ còn 6-7 độ C, thậm chí nếu bạn lựa chọn leo đêm để kịp ngắm bình minh nghĩa là bạn sẽ phải trải qua 1 đêm với nhiệt độ chỉ khoảng 1-3 độ C. Biết được nhiệt độ sẽ giúp bạn chuẩn bị quần áo phù hợp. Tốt nhất hãy mang balo đựng quần áo ấm ví dụ như áo gió chống nước, áo giữ nhiệt, khăn, mũ len, găng tay, sau đó vừa leo vừa mặc dần vì càng lên cao càng lạnh. Cũng nên chuẩn bị thêm áo mưa mỏng vì thỉnh thoảng cũng có thể gặp mưa bất chợt.

– Giày leo núi: Bạn nên lựa chọn mua giày leo núi tốt, chống nước, chống trượt của Việt Nam xuất khẩu, hoặc các hãng nước ngoài như The North Face, Jack Wolfskin…

– Đèn pin đeo đầu: Vì tôi lựa chọn leo đêm nên không có đèn pin thì cũng khá bất tiện. Từ sau trạm 8 thì nương neo đèn của những người leo cùng cũng không sao, vì từ đây rất đông người leo nhưng từ trạm 5 lên trạm 8 vắng người thì cực kỳ nên có đèn đeo đầu.

– Gậy leo núi: Có thể mua được dễ dàng ở các cửa hàng ở trạm 5. Có 2 loại : gậy gỗ giá khoảng 1.000 yen hoặc gậy chuyên dụng leo núi có thể gấp được thì đắt hơn. May mắn tôi được một anh Tây lúc xuống cho cây gậy gỗ nên không phải mua.

– Nước uống + đồ ăn: Để đỡ mang vác nặng thì chỉ cần mang 1 chai bé 500ml là được, đủ để uống cho tới trạm tiếp theo mua nước tiếp (tầm 500 yen/chai, đắt gấp 4 lần giá gốc). Các bạn cũng nên trữ một ít đồ ngọt như kẹo Snickers, hoặc bánh quy nhỏ ăn dọc đường để tiếp sức. Bình thường tôi không thích Snickers lắm vì ngọt, nhưng đúng là lúc đói mệt có chút đường cũng đỡ thật. Lên các trạm tiếp theo đều có bán mì hộp, soup, cafe, socola… nên lên trạm nghỉ rồi mua cũng được.

Gợi ý tham quan núi Phú Sĩ trong một ngày

2. Di chuyển:

Để tới điểm xuất phát của Yoshida trail, nếu ở Tokyo, bạn có thể di chuyển bằng xe bus chạy thẳng từ Shinjuku Bus Express Terminal (đối diện cổng Nam ga Shinjuku) đến Fuji Subaru Line 5th Station (trạm 5 cách mực nước biển 2.300m). Nếu bạn chắc chắn thời gian mình đi thì nên đặt trước tại link này: http://highway-buses.jp/ để có thể đi đúng lịch trình, vì mùa này nhiều người leo, khả năng hết vé là rất cao. Cứ cách 1-2 tiếng lại có 1 chuyến. Giá là 2.700 yen/chiều/người, thời gian di chuyển là khoảng 2h30’.

Chặng đường lên đỉnh bạn phải trek khoảng 7.2km, thời gian dự kiến 8-11 tiếng tuỳ vào tốc độ leo. Nếu leo vào tầm mùa cao điểm thì dù leo đêm bạn cũng không phải sợ vì sẽ có cực đông người leo cùng bạn. Người Nhật leo rất nhiều và cũng không thiếu người nước ngoài.  Trên đường tôi gặp 1 nhóm có 1 anh người Việt leo cùng bạn người Nhật và 1 nhóm người Việt luôn.

3. Xuất phát:

Với mục đích “săn” bình minh trên đỉnh núi Phú Sỹ nên chúng tôi lựa chọn xuất phát từ trạm 5 Subaru Fuji line lúc 6pm. Leo được một đoạn đã được ngắm cảnh hoàng hôn nhìn từ núi Phú Sĩ siêu đẹp và phía dưới là một tầng mây bông xốp trắng muốt.

Quãng leo từ trạm 5 tới trạm 7 tôi leo hết 2 tiếng, tương đối dễ leo. Lên cao tầm này là phải mặc thêm một áo giữ nhiệt. Từ trạm 7 lên tới trạm 8 bắt đầu dốc hơn, nhiều tảng đá, phải bò bám bằng cả tay. Từ đây thì lại nhiều nhà nghỉ (ryokan) ở dọc đường, nên đi 1 chốc lại có thể dừng ngồi nghỉ. Thường các ryokan trên núi các nhóm tour sẽ book hết, khách ngoài hơi khó chen chân, và giá cũng phải tầm 5.000 yen/người (khoảng 1 triệu/người ). Các hàng quán dọc đường họ có ghế ngồi nghỉ, nhưng không được vào nghỉ trong nhà của họ, nên sẽ chỉ ngồi ngoài nghỉ được mà thôi. Cũng thấy có vài người mang theo túi ngủ để ngủ dọc đường.

Nếu muốn đi vệ sinh thì ở các trạm nghỉ hay ryokan đều có nhà vệ sinh cũng tương đối sạch sẽ, giá 200 yen/lần. Họ đặt sẵn hộp ở đó, mình tự bỏ tiền vào, chủ yếu là tự giác. Tới trạm 8 là gần 12h đêm, chúng tôi dừng lại nghỉ và mua mì cốc, cafe để nạp năng lượng rồi bắt đầu leo tiếp. Từ trạm 8 trở đi là sẽ thấy cảnh “tắc đường” trên núi, vì lúc này các nhóm tour bắt đầu đổ ra leo tiếp (lịch trình tour thường bắt đầu leo từ trưa, tới 6pm vào các ryokan gần trạm 8 để ăn tối và ngủ lấy sức rồi 12h đêm tỏa ra leo tiếp để kịp đón bình mình).

Quãng đường từ trạm 9 tới đỉnh chính là lúc đuối sức nhất, cộng thêm do ngày thường  tôi cũng ít vận động, sức bền kém, đến quãng gần tới đỉnh đã cảm thấy đuối sức, đau đầu, muốn bỏ cuộc lắm nhưng tiến thoái lưỡng nan, xuống không xuống nổi, vẫn phải theo dòng người mà đi tiếp. Lúc nhìn thấy cái biển chỉ dẫn còn khoảng 690m, mà vẫn còn tận hơn 90 phút leo nữa mà muốn khóc, nhìn lên phía trên đoàn người vẫn dài dằng dặc không thấy điểm kết.

Nhớ nhất chính là khoảng chục mét cuối cùng trước khi lên tới đỉnh, có 1 bác nhân viên đứng cổ vũ mọi người, nói cả tiếng Nhật lẫn tiếng Anh rằng chỉ còn 5’ nữa thôi, cố lên, mọi người sắp đến đích rồi, cổ vũ tinh thần mọi người để lên tới đỉnh, không bỏ cuộc. Lúc đó thấy cảm động vô cùng. Giống hệt như những bộ truyện tranh thể thao tôi từng đọc, luôn có một người cổ vũ tinh thần cho mọi người để cố gắng chiến thắng bản thân mình.

5h sáng – sau 11 tiếng leo hùng hục – chúng tôi đã đến đỉnh Phú Sĩ. Lúc lên đến nơi trời đã hơi hửng sáng và có thể thấy mặt trời bắt đầu mọc. Lần đầu tiên quan sát mặt trời mọc ở ngang tầm mắt,  quang cảnh vô cùng kì diệu. Hạnh phúc vì đã vượt qua chính mình, vượt qua 11 tiếng ròng rã leo trong đêm, dù người đã rất mệt và buồn ngủ. Hành trình săn mặt trời đã thành công.

Hành trình leo xuống cũng không hề dễ dàng vì đường nhiều sỏi đá dễ trượt. Lúc này chân đã đau nhừ, lê lết từng bước rất nhỏ, mặc cho rất nhiều đoàn người đi qua. Cảnh lúc leo xuống cũng rất đẹp, lúc này leo ban ngày nên có thể nhìn rất rõ những cục bông trắng muốt ngay dưới chân.

Sau khi về lại trạm 5 tôi bắt bus đi Kawaguchiko để đi tắm onsen ngâm nước nóng vì chân tay đều đã rã rời. Vé bus từ trạm 5 đi Kawaguchiko là 1.540 yen, thời gian đi hết khoảng hơn 1 tiếng, điểm dừng ở ga Kawaguchiko. Sau đó bắt tiếp taxi hết 1.000 yen tới Fujiyama Onsen gần công viên Fuji-Q Highland. Onsen này khá to, tầm 4-5 tầng gì đó, có thể thấy nhiều người sau khi leo Phú Sĩ xong cũng tới đây tắm. Giá onsen là: 1.400 yen/người vào ngày thường. Bao gồm tắm ngâm nước nóng, thảo mộc, tắm sục, sauna khô, có phòng nghỉ thư giãn. Ngoài ra trong cùng toà nhà còn có nhà hàng phục vụ ăn, massage, có cửa hàng bán đồ lưu niệm, nhìn chung là đầy đủ tiện ích.

Để quay về Tokyo thì bạn có thể đi bộ sang đường, ở ngay đối diện Fujiyama Onsen có trạm bus của công viên Fuji-Q Highland, bắt bus về Shinjuku Bus Express Terminal hết 1.750 yen, đi khoảng 2 tiếng rưỡi.

Hành trình chinh phục Phú Sĩ “săn” mặt trời với một đứa con gái lười vận động, cũng không hề tập luyện trước ở nhà quả không đơn giản. Nhưng một khi chạm được tới đỉnh thì cảm thấy thực sự rất xứng đáng, mọi mệt mỏi đều biến đi đâu mất. Đó là giây phút cảm thấy tự hào “A cuối cùng mình cũng đã làm được rồi” – một kỷ niệm đáng nhớ nhất chuyến đi Nhật của tôi.

Bài dự thi của bạn Phan Tuyết Nga

Share.

About Author

Để lại lời nhắn